Tình Quê Tình Nước, Tình Đạo Tình Đời

06/09/20193:14 CH(Xem: 62)
Tình Quê Tình Nước, Tình Đạo Tình Đời
SACH 3Tình quê tình nước, tình đạo tình đời

 

Thơ Thanh Trí Cao, ngoài những ẩn mang cốt cách đậm nét hương vị nhà thiền, còn là những chôn dấu nỗi niềm trăn trở cho quê hương dân tộc. Ở đó, tình đạo tình đời thắm đượm trên từng lời ca con chữ, ở đó cõi lòng thao thức thi nhau bắt nhịp vỗ về nhắc nhở. Ở đó chất liệu tuyệt vời của tâm thức hóa thành mây ôm ấp vỗ về, hóa thành giọt nước nhành dương tưới mát lửa phiền.

 

Trong tận cùng nỗi nhớ, quê hương vẫn còn đó, chỉ còn trong hồi ức, dân tộc vẫn còn đó, chỉ còn trong sự khổ đau chia lìa ngăn cách. Cuộc đổi dời tái tê, vận mệnh nổi trôi thăng trầm của dân tộc, cứ thế đong đầy choáng ngợp trong từng tấc dạ. Nhà thơ không chỉ dừng lại nơi xúc cảm, mà còn quyết lòng khơi lối thắp sáng cõi nhân sinh, bằng một thứ hương liệu hành trang tối cần lên đường chuyển hóa. Từng bước vươn lên tìm một sinh lộ dưỡng nuôi đúng nghĩa, từng bước đánh động cõi tâm thanh cao lồng lộng cùng nhau tiến bước. Hồn thơ cũng chính là hồn dân tộc.

Dưới đây, bài thơ Hoa Tâm đong đầy tình tự quê hương, thể hiện tấm chân tình cao cả, với một cõi lòng tha thiết nối nhịp đợi mong.

 

Anh có hiểu như tôi đã hiểu?

Đường vòng quanh lòng vẫn một lòng

Những suy nghĩ như tôi vẫn nghĩ

Ta làm gì, trời đất mênh mông

 

Ta đến đây đời mang sứ mệnh

Áo nâu sòng phủ kín tình quê

Trang kinh cũ hương thiền đạo hạnh

Xông ướp đời một lối đi về

 

Tôi thường hỏi người xưa, tích cũ

Đời yêu thưuơng đạo nghiệp vẫn thành

Đi rồi đến, lòng thêm ái quốc

Thế hệ nào bia cũng vinh danh

 

Kiếp trượng phu cần chi danh vọng

Hiến cho đời giũ áo lên đường

Nơi Cõi Tạm thứ gì không tạm

Tôi chân thành vấn nghĩa Phi Thường.

 

Tìm về cội nguồn dân tộc, nơi có bao anh hùng liệt nữ anh linh, nơi có bao thiền sư đã từng chống tích trượng giữ vững non sông. Trên từng đỉnh cao của tâm thức, của núi rừng cây cỏ, cội mai già năm xưa vẫn hiên ngang trơ gan cùng năm tháng, vẫn khoe sắc lồng lộng mỗi độ Xuân về. Vẫn vươn lên tràn đầy sức sống, vẫn bung ra từng hé nụ điểm tô nhân gian những đóa hoa miên trường bất tận, gởi đến thế nhân thông điệp tin yêu diệu kỳ, ngàn năm trước đến tận ngàn sau vẫn tỏa sắc trên mọi lối đi về tịch lặng. Đóa mai của tuệ giác, cứ thế nở rộ trong vườn tâm, thắp sáng hiện hữu, lên đường chuyển hóa cuộc truân chuyên. Mai vàng nở rộ một trời thi ca, hoa Mai còn là quốc hoa của dân tộc.

 

Huỳnh Mai nở một trời thi vị

Mùa Xuân nào chẳng có bông hoa

Khách viễn xứ mơ về cố quốc

Như bốn mùa một điểm giao thoa”

 

Bài thơ Ẩn Tích, dấu ấn của một nghệ nhân thiền sư, có lúc ẩn mình quán chiếu sắc không, có khi tung cánh vươn cao đón nhận hương trời lồng lộng. Để rồi, cho rừng thiêng ấp ủ tấm chân tình, cho ngàn mây hội tụ với ngàn sau. Tiếng thơ như một cung đàn réo rắt gọi mời trên hành trình cô độc, hóa thành hải đảo dưỡng nuôi của tự thân.

 

Người xa phố thị cánh chim bay

Rừng thiên ấp ủ hương ngàn mây

Vách đá cheo leo vờn nắng nhạt

Tình người thiên cổ bóng trăng đầy

 

Thoáng nghe trong gió ý của người

Thong dong từ thuở vượt ngàn khơi

Mấy mùa Xuân đến còn ẩn tích

Quê củ chu kỳ lá vàng rơi

 

Có người vẫn đợi chốn phương nao

Áo Đông đà mặc ngắm hoa đào

Miên viễn sắc hồng thơm ý đạo

Nghìn năm hiện hữu cho ngìn sau.

 

Chốn cũ quê xưa, gia phong cốt cách, bản thể vi diêu của giác ngộ, bản lai chân diện mục. Điểm không cùng vô tận, phơi bày nguồn cơn tỏ rõ, nơi mà ngôn ngữ đành bất lực cúi đầu, không thể mon men đến gần, gần xa mấy độ, ngăn sông cách núi, hương thiền một thuở.

 

Thương chi cát bụi ánh mắt mờ

Nhớ gì tạc tượng bóng hình thơ

Điệp khúc đưa ai vào đất mộng

Nhẹ nhàng âm điệu kết mành tơ

 

Ta dệt không gian tình thắm thiết

Lưng đồi cánh hạt nét đan thanh

Vườn mộng trăng soi hồn non nước

Khách cuối chân trời mắt long lanh

 

Ai về cuối nẻo đường thiên lý

Chôn vùi ngọc bích giữa hồn thu

Tiếng gió đong đưa “tình lục nắng”

Nửa hồn say ngủ nửa vân du

 

Thu về ai đếm lá vàng bay

Xa xăm biêng biếc ánh trăng gầy

Liễu rũ ven bờ in bóng nước

Tình người nghĩa cũ vẫn còn đây

 

Ai về thăm lại “Chân Diện Mục”

Sáo diều ve vãn khúc tình thiêng

Vách đá cheo leo hồn tuyết trắng

Cuối đường ngôn ngữ ngát hương thiền.

 

Bài thơ, Vô Quái Ngại để tuởng niệm Thiền Sư Tuệ Trung Thượng Sĩ, một thiền sư cư sĩ vĩ đại, sống và hành hoạt như nhân thế, nhưng với một phong thái trác việt ung dung, tự tại giải thoát, vượt ra ngoài mọi định kiến khuôn mẫu. Lời thơ, như dòng tuệ giác thắp sáng lòng người còn tăm tối, con thuyền bát nhã đưa người vượt sông mê biển khổ về với giác ngộ, vẫn ngày đêm vang vọng đó đây, thường hằng tỏa chiếu.

 

Một tia sáng ánh hồng lên mắt

Phiếm lá non nhựa sống tinh cầu

Những giọt nắng đổ dài sưởi ấm

Thơ của người sắc thể ngọc châu

 

Vô Quái Ngại Tuệ Trung Thượng Sĩ

Hành trang thiền âm hưởng ngần xa

Lòng ngưỡng mộ bước chân tự tại

Quanh đây còn phong thái thiền ca

 

Giòng sông đó thuyền con bơi lội

Huyền thoại xưa chảy ngược đường mây

Người mô tả bến bờ giác ngạn

Mặt hồ thu hiện bóng trăng đầy.

Bài thơ Chân Tâm Tỏ Bày, đã được phổ nhạc, lời thơ thật nhẹ nhàng trong sáng, đẹp mượt mà thi nhau tuôn đổ. Ở đó, còn hướng dẫn cho ta phương pháp thực tập thiền định, buông bỏ mọi níu kéo dính mắc của quá khứ tương lai, tìm tới đỉnh cao của định tuệ. Ở vào cái phút giây ngồi yên tĩnh lặng, để cho tâm ta dừng lại không chạy nhảy lăng xăng, lúc đó ta mới có dịp nhận biết ra rằng, hơi thở thật là quan trọng, chỉ có hơi thở mới không rơi vào quá khứ tương lai, mà ở ngay trong hiện tại này, đánh mất hơi thở là mất tất cả, việc gìn giữ hơi thở cho được chánh niệm liên tục mới thật sự là điều cần thiết.

 

Ta ngồi tâm vắng lặng

Không mộng ở tương lai

Không tìm lại quá khứ

Nuối tiếc chi tàn phai

 

Ta ngồi tâm tự tại

Không một cũng không hai

Đóa hoa không phiền muộn

Nguồn thiền tự triển khai

 

Chân không vốn mầu nhiệm

Niết Bàn thể yên vui

Tâm bình hòa vũ trụ

Thuyền đời đi êm xuôi

 

Ta ngồi yên tịch mịch

Biển lặng trăng lung linh

Vô minh bừng tỉnh giấc

Tiếng suối tụng Tâm Kinh

 

Bước chân về lững thững

Người đến tựa áng mây

Tình thương thầy chỉ lối

Chân tâm con tỏ bày

 

Kính lạy đức Từ Phụ

Người rất giàu yêu thương

Niềm tin con dâng trọn

Phật Pháp khắp mười phương

 

Pháp ở mọi nơi, pháp ở mười phương, pháp ở thật gần mà cũng thật xa, ta có nhận biết hay chăng? Bài pháp không lời vẫn đêm ngày vang vọng nhắc nhở, những thinh âm cao tuyệt, những sáng soi bất tận lối về, chân không diệu hữu.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn