- Niềm Vui Ngày Xuân - Thanh Thái

07/02/201312:00 SA(Xem: 5383)
- Niềm Vui Ngày Xuân - Thanh Thái
 


Sáng mồng một Tết, tôi đang sửa soạn thắp hương bàn thờ thì có tiếng cháu gọi:

 “Bà ơi, tối hôm qua tụi cháu đi lễ Giao Thừa vui lắm, tiếc quá bà yếu chân không đi được. Hôm nay chúng cháu lên chúc Tết bà, rồi đưa bà đi lễ Tết bà nhé!”

 Nghe tiếng cháu gọi, lòng già bỗng như trẻ lại, một niềm vui nhẹ nhàng đưa tôi trở về dĩ vãng xa xưa.

 

Ngày đó tôi cũng bằng trạc tuổi cháu tôi bây giờ, cũng mấy anh chị em họ rủ nhau đi lễ Giao Thừa hái lộc đầu xuân. Sáng hôm sau, mồng một Tết, mấy đứa cháu súng sính mặc áo mới, đến chúc Tết bà. Tôi, đứa nhỏ nhất, vội nhanh nhẩu chúc Tết bà trước: “Thưa Bà năm mới cháu chúc bà sống lâu trăm tuổi, đau ốm ít thôi…” vừa nói đến đấy thì anh tôi véo tôi một cái đau điếng rồi thì thầm vào tai tôi: “ năm mới kiêng không được nói đến ốm đau”.. Thế là tôi im bặt không dám nói nữa, nhưng rồi cũng cố thêm một câu làm cả nhà cười vang; “Bà nhớ mừng tuổi cho cháu nhé” (ngày xưa tiếng “mừng tuổi” cho trẻ con là tiếng “lì xì” ngày nay).

 

Nghĩ lại ngày xưa, tuổi trẻ của tôi sao thật ngây ngô! Thế mà đã hơn nửa thế kỷ qua rồi, thời gian trôi thật mau. Các cháu của tôi bây giờ chúng khôn lanh lắm. Chúng mở TV, mở Ipad, Iphone, mở Facebook ào ào, thật chúng đã may mắn được sinh vào thế kỷ của văn minh điện toán.

 

Đang suy nghĩ miên man thì có tiếng điện thoại reo, tôi chợt tỉnh giấc mơ dĩ vãng mà nhớ lại mấy câu thơ vui tôi viết từ Tết năm xưa, hy vọng nhắc nhở các bậc lão niên niềm hạnh phúc mà các cụ đang được hưởng:

Trời vừa hừng sáng, chuông báo thức reo

Tuy mắt còn cay, tôi vội tỉnh giấc

Xin tạ ơn Trời, thính giác tôi tốt

May hơn bao người đã không nghe rõ.

 

Trời vừa hừng sáng, nhìn ra ngoài sân

Thấy đôi chim uyên ríu rít trên cành

Tạ ơn Trời Phật, mắt tôi còn tinh

Trong khi bao kẻ đã không thấy đường

 

Trời vừa hừng sáng, tung chăn ngồi dậy

Lòng rộn rã vui, cúi đầu lạy Phật,

Con xin tạ ơn cho con sức khỏe

Tội biết bao người bại liệt chân tay.

 

Trời vừa hừng sáng, điện thoại reo vang,

Tôi càu nhàu nói: “Ai gọi sớm thế?”

Rồi chợt tỉnh ngủ, mà tự mừng rằng,

Tôi không câm điếc, xin tạ ơn Trời.

 

Sáng nào cũng vậy, lũ cháu của tôi

Sửa soạn đi học, đứa tìm mũ áo

Đứa kiếm vớ giầy, nhà cửa tưng bừng,

Nghĩ mà thật vui, tôi không cô đơn.

 

Lúc ăn điểm tâm, đứa chê bánh cứng

Đứa chê sữa nhạt, nước cam không ngon

Tôi bèn khuyên cháu, cháu may có bánh

Thương cho xứ nghèo, không bánh mà ăn.

 

 Nhớ lại mấy vần thơ cũ, thấy thật mừng cho tuổi già mà vẫn đủ sức khỏe và đủ các giác quan: mắt còn tinh, tai còn thính, mũi thở điều hòa, lưỡi còn nếm được vị thơm ngon, thân thể chân tay khỏe mạnh, trí óc còn sáng suốt chưa lú lẫn, dù chỉ hay quên đôi chút.

 

Đang vơ vẩn ôn lại chuyện cũ, và nghĩ chuyện nay, thì lũ cháu chạy ùa vào: “Bà, bà, chúng cháu mừng tuổi bà, bà ơi năm mới bà đi xem hội Tết với chúng cháu nhé… Áo cháu có đẹp không hở bà…”

 Nghe lũ cháu ríu rít vây quanh, tôi mừng thầm tạ ơn Trời Phật cho phước báu lưu lạc tới đất này, được sống yên ổm, con cháu học hành tới nơi tới chốn, có công việc ổn định, người già thì được cơ quan y tế săn sóc đầy đủ, đau vừa thì đi bác sĩ khám bệnh cho thuốc uống, đau nhiều thì tới nhà thương do chính phủ đài thọ, được săn sóc chữa trị cẩn thận cho tới khi hết bệnh mới cho về nhà, mà không phải trả một đồng nào cả.

 

Bọn già như chúng tôi, tháng tháng lại có tiền già, tuy không nhiều nhưng cũng dư giả để chi tiêu theo cảnh già như thuê nơi ăn chốn ở, chung góp nhang đèn cúng chùa, chung góp các việc từ thiện, chung góp khi cười khi khóc (đám cưới hoặc đám tang), rồi thưởng các cháu khi chúng thi đỗ hoặc lên lớp, hoặc sinh nhật…

 Các bạn ơi, hãy cám ơn những gì mình đang có. Cuộc sống của chúng ta có cả vạn lý do để buồn, nhưng cũng có hơn vạn lý do để ta vui. Này nhé: ta có nhà ở, có cơm ăn, có áo mặc, có không khí để thở, có sức khỏe để đi chùa lễ Phật, để đi chơi đây đó, có tiền để tiêu mà chẳng phải xin ai, hàng tháng tiền đưa đến tận nhà tận tay cho ta, mà có tiền thì… mua tiên cũng được, vậy thì:

 

Ai bảo người già là khổ

 Không, người già vui lắm chứ!

 Trong kinh Phật cũng dạy rằng thân người khó được, Phật pháp khó nghe, Tăng chúng khó gặp, đức tin khó có, giác quan khó đủ, thiện hữu khó gặp. Thế mà nay chúng ta đã có đủ cả, ta có hơn vạn lý do để vui trong mùa xuân của năm Quý Tỵ. Kính chúc các bạn thật nhiều hạnh phúc, nhiều may mắn trong niềm vui xuân mới này.

 

 Thanh Thái

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn