- Mưa California

25/02/201112:00 SA(Xem: 7770)
- Mưa California


Mưa California

 

Thanh Trí Cao


Ngoài trời mưa rỉ rả, những hạt mưa gõ nhịp mái tôn tí tách rì rào gần như đều đặn rất nhạc tính. Không khí ẩm ướt cảm thấy lạnh bất thường! Đài truyền hình cũng như radio cho biết ngày mai thứ Bảy 1/11 và Chủ Nhật 2/11 có thể mưa lớn. Mưa lớn để California khỏi thiếu nước. 

Cali rất ít mưa, nhưng năm nay mưa hơi nhiều có phải chăng bầu khí quyển xáo trộn bởi sự ô nhiễm kỹ nghệ do hóa chất mà ra. Nhưng dù sao mưa nhiều vẫn tốt hơn hạn hán lâu dài, khi cơn mưa đổ xuống làm cho bụi bậm bám vào cây lá được rửa sạch và chuẩn bị đâm chồi nảy lộc chào đón mùa Xuân. Mùa Xuân sẽ chuyên chở hy vọng đến mọi nhà.

 

Ô hay! Sự vận hành của vũ trụ bao la ảnh hưởng sức sống của con người không ít. Do vậy, trong thế gian người ta thường hay nói; “ Nắng không ưa mưa không chịu”. Dĩ nhiên, thời tiết đổi thay bất thường làm cho cơ thể con người chuyển động dễ bị nhiễm cảm lôi thôi, tôi vẫn thích mưa.

 

Dù thích hay ngược lại sở thích của con người trời vẫn cứ mưa tự nhiên. Mỗi góc độ sinh hoạt của xã hội không bao giờ chấp nhận dừng lại. Ai vui thì cứ vui, ai buồn thì cứ buồn, ai hạnh phúc thì cứ hạnh phúc, ai bất hạnh âu cũng là số phận vậy! Bộ óc con người phát tiết tư duy đa dạng, sự cảm nhận quả nhiên thích thú để khai triển và hòa nhập âm điệu. Cho dù khả năng sở trường hay sở đoản cũng đủ an ủi chính mình trên lộ trình thể nghiệm tâm linh. Đúng thế! Ý thức về mình để bước tới mục đích nào đó ấy là ý chí. bất cứ sự thành công nào cũng đều phải tự tin. Nếu không dám nghĩ, dám làm mình sẽ không có một hướng đi tốt đẹp. Nếu có đủ phước báu thì một thực thể nào đó đang chờ chủ, tuy nhiên một khi đối diện có dám đón nhận hay không đó là biểu thị khả năng. Lắm lúc một vật tốt chờ chủ, ấy là diễm phúc vô vàn! Nếu một thực thể có quá nhiều thử thách với sức lực của con người thì sao đây? Trốn chạy hay đón nhận cũng có thể tiến thối lưỡng nan, tất cả đều nằm trong ánh mắt của tầm nhìn. Nhìn xa hay nhìn gần ấy là điều đáng nói cho sự nghiệp tương lai của một người mang hạnh nguyện.

 

Thế rồi hôm nay trời lại mưa lớn cái ẩm ướt và buốt lạnh, nhưng tôi chỉ muốn việc xây chùa mau chóng được thành tựu tốt đẹp để đón Xuân này. Thời gian sao mà dài rộng đến thế! Có lẽ trời đất cũng cảm thông nỗi lòng nhân thế mỗi người có một niềm riêng.

 

Lượng nào là lượng hải hồ

Bàn tay thành tích cơ đồ tâm hương

Thanh bình – thanh thoát- thanh lương

Huyền thoại dũng cảm đo lường tư duy

Nhớ hoài một thuở ra đi

Cảm ơn thuyền nhỏ những gì đã qua

Thấp thoáng xa khơi ngọc ngà

Chân dung hạnh ngộ trường ca nắng hồng

Khắc ghi tên một dòng sông

Tạ ơn đưa đón cảm thông mảnh đời

Bây giờ quả quyết phùng thời

Xin làm bia đá khắc lời Như Lai

 

Vâng! Đại mộng trào lưu đại mộng

Vâng Sơn hà đại địa gấm nhung

Đúng! Vũ trụ uyên nguyên tinh tú

Vâng! Thiền Quang huyền diệu vô cùng

 

Tôi xông trầm ngồi tĩnh tọa chiêm ngưỡng sắc tướng Như Lai! Lắng sâu và tri nguyên biến cố vô thường, tôi biết mình thở cùng vũ trụ. Sự rung cảm ấy hằn sâu ký ức biến dạng tương quang đặc thù bình dị. Sắc thái hư ảo lưu chuyển chợt đến, chợt đi phiêu bồng kỳ diệu! Những vấn nạn thân phận kiếp người chứa chan dư lệ. Làm sao có thể giải thích được tiếng gào thét của biển cả? Buồn hay vui hỡi những cơn sóng lăng tăng vừa mới vươn mình rồi lại tan biến, tan biến để hình thành không cần xây dựng trên một mô thức nào đó. Ai bảo vô tình như một cơn gió thoảng qua? Sự sống nào mà không ảnh hưởng cơn gió chiều man mác giữa lúc giao mùa. Ngàn mây bay qua không để lại gì trên những cánh thơ mềm mỏng. Hương rừng hòa lẫn hương đồng, nội cỏ, người về phố thị tình những mênh mang. Những cánh chim trời trải dài thơ mộng lãng đãng tung tăng cuộc hành trình viễn xứ. Có nghe chăng một góc trời khát vọng tự do nhân bản! Những giọt buồn nào đó đánh động lương thức bạo quyền khô cứng chai lì. Đâu nhỉ! Không thấy quyền năng hiệp nhất. Suối lệ nào đẫm ướt cõi ấy thuở tang bồng. Chân, thiện, mỹ hóa giải những gì của thời đương đại? Trào lưu vùi dập tơi tả thần thoại đế quốc bất minh.


Ô hay! Tiếng dế ngân nga khi màn đêm phủ kín. Lăng kính nào biến thể gọi thời gian? Một nửa còn đây, một nửa theo mây đến đó. Ai soi gương để hiểu nét vô thường. Vốn đã hiểu hay không muốn hiểu, Suối nguồn kia vẫn đẹp đến bao giờ. Những vết tích hao mòn- tưởng chừng mộng mị. Dị nhân ơi! Ta vẫn nhớ tên người. Trời ở đây mưa chiều nặng hạt, phố thị còn chờ đợi khách thi nhân.

 

Có một người mà tôi trân quý, họ đi qua để lại dư âm. Họ ra đi để mà tái tạo, Thiên Thu ơi! ngần ấy hương trầm. Tôi cảm niệm ân sâu nghĩa nặng, mẹ cho tôi, người đã cho tôi, những tiếng mõ - tiếng chuông chiêu cảm, Tôi nguyện cầu thần tượng lên ngôi.

 

Sáng ra thức dậy chào đón bình minh, một ngày mới nắng mai sưởi ấm cuối mùa Đông. Một chút âu lo chợt đến - chợt đi vì có quá nhiều chuyện phải làm cho kịp thời gian. Đại sự đã đành như thế, sao bên lề còn xáo trộn chuyện chi chi. Thử thách đó ư! Để làm gì nhỉ? Cảm thông đâu rồi hỡi những người ta! Trong mỗi con người có ẩn tàng nét phi thường bạn ạ! Dù cho mình hay chia xẻ cùng tha nhân. Tiếng vó ngựa xa xăm còn thôi thúc. Ai thẹn thùng gõ nhịp đếm thời gian? Điểm nương tựa của anh hay của tôi, Tường thành Phật Pháp nhiệm mầu an lạc. Ai đã ra đi mà không có lúc quay về? Di sản Như Lai Thiên thu đầy năng lượng, Tuệ giác này nối kết ngữ ngôn. Thiền soi sáng chân dung truyền cảm, bông hoa Xuân trổi dậy ngoài vườn. Có biết chăng tháng Chạp rồi đó nhé, những nụ đào chen chúc trên cành. Có phải vì Xuân mà hoa nở, hãy bằng lòng có mặt tự nhiên. Khoe hương sắc mà không e thẹn, từng cánh mềm đánh động cao siêu.

Ô hay! Dung nhan nào kiêu hãnh, Có bao giờ viên mãn thiên hương. Khai thị trầm tư xóa mờ ký ức, bài ca dao pháp ngữ tuyệt vời! Bạn tôi ơi! Chúng ta cần có, niềm tin yêu rực sáng trời Âu. Tự tin thế ư? Phải như thế biểu tỏ lòng nhân ái. Viễn ảnh nào mà không thách thức? biết thích nghi ứng dụng lối đi về. Bằng nhau hay hơn nhau sở trường nghệ thuật, ngần ấy thôi khả kính bóng hình hài. Phong thái trượng phu ung dung thiền vị, chiếc bóng dài đổ xuống bất phân. Hạnh ngộ buổi giao mùa nắng ấm, nàng Xuân ơi! Ấn tượng lạ lùng. Xuân chỉ cho mà không nhận lại, Ân đức này minh triết viên dung, Nghìn trước, nghìn sau trùng trùng duyên khởi, hạt thơ này ấp ủ giống Bồ Đề. Tâm cảm ứng đạo tình đẹp lắm, Ta dâng hương tưởng niệm cội nguồn. Chứng tích ấy hài hòa phong thủy, chốn thiền môn điểm nhẹ tiếng chuông.

 

Tiếng chuông ngân bất tận phương nào, lưu luyến gì vướng bận nghìn sau. Chuyện cổ tích bùi ngùi biến cố, Ngắm bầu trời đắc ý tâm giao. Tôi buông thả như hạt mưa dại, cỏ cây nào xanh mướt chờ tân Xuân. Mưa đe dọa núi đồi giàu có, tiếng mưa rơi thi vị hữu tình.

 

Mưa Cali tưởng chừng tạm đủ, có kẻ vui cũng có người than. Trời cũng thế! không vừa lòng nhân thế, sau cơn mưa có lúc huy hoàng. Sức kiên nhẫn của năm, của tháng, nhìn chung quanh để hiểu lòng người. Niềm hạnh phúc đời người như thế, buổi bình minh rực rỡ chân đồi.

 

Cây hạnh nhân đơm hoa kết trái, trước sân chùa sinh khí thiên nhiên. Những bông hoa tràn đầy nhựa sống, nén tâm hương, con lễ đấng mẹ hiền. Mẹ Quán Âm lắng nghe âm điệu, tiếng nguyện cầu tha thiết lắng sâu. Cầu giao cảm hẳn nhiên tuệ giác, đức từ bi thể lượng nhiệm mầu.

 

 Tạ ơn Phật - tạ ơn đời

 Tạ ơn thí chủ mẫu người hiến dâng

 Tạ ơn ân đức vô ngần

 Tạ ơn trời đất thánh thần bao dung

 

(Tháng Chạp Năm Canh Dần)

 Thanh Trí Cao

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn