Trăng Ngủ Trên Mây - thơ Thanh Trí Cao

28/01/201112:00 SA(Xem: 20701)
Trăng Ngủ Trên Mây - thơ Thanh Trí Cao


TRĂNG NGỦ TRÊN MÂY

 

(Một số bài chọn lọc từ tập thơ “Trăng Ngủ Trên Mây”, thi sĩ Thanh Trí Cao)

 

 zen_moon-content Trăng ngủ trong mây


Thương dĩ vãng bụi trần hội tụ

Uống sương mù rong ruổi nghìn thu

Vàn sao rụng bởi nhiều mơ mộng

Tìm được gì sau bước chu du


Nếu không đến đường về vô nghĩa

Mấy lần đi sao hãy còn đi

Bao lâu nữa nhận mình lữ khách

Để không còn đối diện tử thi


Rồi những lúc hoa tàn trên áo

Hoàng hôn buồn quá khứ vùi sâu

Một lần tỉnh suối nguồn giao cảm

Hiện hữu nào cũng rất nhiệm mầu


Từ tác ý nghìn muôn sắc thái

Thịt da nào cũng rướm thương đau

Sao không nghĩ mình là tất cả

Cùng cỏ cây làm kiếp thi hào


Những ước mơ vùn vụt dâng cao

Giòng sông nào chuyên chở biết bao

Trong hư vô âm thanh còn đó

Hãy tìm về chớ hẹn kiếp sau


Ai đã thấy đời cần quên lãng

Vì uống nhiều chất liệu đắng cay

Tìm trốn chạy hẳn đời thêm khổ

Hãy tin rằng: Trăng ngủ trong mây.



Hương Thiền

 

Thương chi cát bụi ánh mắt mờ

Nhớ gì tạc tượng bóng hình thơ

Điệp khúc đưa ai vào đất mộng

Nhẹ nhàng âm điệu kết mành tơ

 Tơ dệt không gian tình thắm thiết

 Lưng đồi cánh hạc nét đan thanh

 Vườn mộng trăng soi hồn non nước

 Khách cuối chân trời mắt long lanh

Ai về cuối nẻo đường thiên lý

Chôn vùi ngọc bích giữa hồn thu

Tiếng gió đong đưa « tình lụa trắng »

Nửa hồn say ngủ, nửa vân du

 Thu về ai đếm lá vàng bay

 Xa xăm biêng biếc ánh trăng gầy

 Liễu rũ ven bờ in bóng nước

 Tình người nghĩa cử mãi còn đây

Ai về thăm lại “Chân Diện Mục”

Sáo diều ve vãn khúc tình thiêng

Vách đá cheo leo hồn tuyết trắng

Cuối đường ngôn ngữ ngát hương thiền



Chân tâm tỏ bầy


Ta ngồi tâm vắng lặng

Không mộng ở tương lai

Không tìm lại quá khứ

Nuối tiếc chi tàn phai


Ta ngồi tâm tự tại

Không một cũng không hai

Đóa hoa không phiền muộn

Nguồn thiền tự triển khai


Chân không vốn mầu nhiệm

Niết Bản thể yên vui

Tâm bình hòa vũ trụ

Thuyển đời đi êm xuôi


Ta ngồi yên tịch mịch

Biển lặng trăng lung linh

Vô minh bừng tỉnh giấc

Tiếng suối tụng Tâm Kinh


Bước chân về lững thững

Người đến tựa áng mây

Tình thương thầy chỉ lối

Chân tâm con tỏ bầy


Kính lạy Đức Từ Phụ

Người rất giầu yêu thương

Niềm tin con dâng trọn

Phập Pháp khắp mười phương



Huyền Diệu


Vô tình thật, cơ hồ sóng biển

Vòng tay êm không ý mộng mơ

Thân va chạm hững hờ tình tự

Hợp rồi tan từng lớp sương mờ

 Biển gào thét cho đời ru ngủ

 Cánh hải âu hòa lẫn bóng người

 Đâu vết tích của ngày chìm lặng

 Nét mơ hồ rung chuyển ngàn khơi

Đôi mắt dại thơ ngây huyền diệu

Nét thiên thần chôn dấu ngọc ngà

Vài ngôn ngữ vô tư thuần hậu

Bước ngoan hiền trong ánh dương tà

 Phút tư lự hằn sâu vết tích

 Lũ chim buồn rời rạc dần xa

 Ngày vội vã ánh hồng le lói

 Biển quên buồn từng bước đi qua

Ai thu hẹp bao la đáy mắt

Cuối chân trời những tưởng huy hoàng

Nơi miên viễn lời ca sống động

Nước xóa mờ từng vết chim hoang.



Hương trà


Người đã đến, mặt trời xuất hiện

Chân tôi quỳ vạn hữu lặng yên

Tâm khép kín hồng trần say ngủ

Mặc gió về lay động trăng nghiêng


Nửa bước vội tôi tìm tri kỷ

Lá vàng rơi trải kín lối mòn

Tôi tin tưởng am tường hiện hữu

Lũ chim về hót ở đầu non


Lời chúc tụng mây trôi bình thản

Hoa yêu đời hồng thắm sắc hương

Hạt ngôn ngữ bao lần vay mượn

Ai vội cười, để những tiếc thương


Đường tiếp nối thôi gềnh sỏi đá

Dù ở đây hay dặm trường xa

Từng viễn ảnh mang đầy hứa hẹn

Tia nắng hồng sưởi ấm hương trà


Vết tích mòn ghi dấu châu thân

Giọt buồn vui cuộc sống bấy lần

Thiên ký ức có gì đáng nhớ

Còn chi hơn một kiếp thanh bần


Tôi trở lại quỳ trong yên lặng

Khép kín mi chiêm ngưỡng dung nhan

Hình hài cũ chuyển mình trong sáng

Muôn sắc hương tỏa ánh hào quang.



Thêm Chi ?!

 

Lung linh bờ mộng bóng trăng gầy

Bồng bềnh mây bạc lối hạc bay

Cõi ấy xuân về mai vàng rực

Chân dung ai vẽ tuổi thơ ngây

 Quê hương khao khát thoát lưu đầy

 Nhưng rồi ong bướm lại bủa vây

 Chủ nghĩa mị dân bán hồn nước

 Bầy tôi chia lợi chúng cuồng quay

Còn gì hương sắc của mênh mông

Bán đi bán lại chết tuổi hồng

Có kẻ khóc thầm cái thân phận

Đầu thai lầm lỡ kiếp long đong

 Nỗi buồn khơi lại kiếp xa xưa

 Non cao một thuở ý không vừa

 Rời cõi mông mênh về với mẹ

 Để cười, để khóc kiếp đong đưa

Ly tao thành quách bởi chiến chinh

Còn đây phong cách lộ chân hình

Đại sự chôn vùi trong giấc ngủ

Niềm đau quặn thắt bước điêu linh



Lặng thinh

 

Giọt phiền não xuyên qua tâm thức

Thời gian dài đốt cháy mênh mang

Ta tự hỏi tại sao như thế

Rồi bỗng dưng nó hóa mây ngàn

Ta và nó là hai hay một

Lúc có, không tự thể là chi

Từ đâu đến nơi nào trụ xứ

Ta muốn hiểu nguồn gốc của mi

Bông hoa dại cho đời hương sắc

Đối tượng nào chợt thấy yêu thương

Từng sức sống sợi dây rung cảm

Nơi đây còn quyện chút dư hương

Một cơn gió vô tư không hẹn

Đến mang đi rung cảm vô thường

Nó biến thể cơ hồ mây bạc

Tâm tình nồng cho một quê hương

Một đôi lúc cảm thương trái đất

Cưu mang nhiều sinh vật, cỏ, cây

Những chất xám chứa đầy tệ hại

Nghiệp chất chồng thù oán trả vay

Hỡi trái đất, biết buồn không nhỉ

Đời nhiễm ô thời đại văn minh

Sức có hạn vật nào cũng thế

Đẹp vô cùng hình ảnh lặng thinh



Chứng tích


Ta nắm chắc những gì chẳng phải mộng

Hỏi thời gian biên giới hẳn không còn

Tường đá cũ rêu phong mòn ảnh tượng

Đổ vỡ này nào khác lúc vàng son

Thiên sử cổ hương quê vẫn còn đấy

Người hãy về tìm lại những phút giây

Đến rồi đi cơ hồ sương mây khói

Vó ngựa nào chứng tích vẫn còn đây



Vi Trần


Bay đi đến từ đâu

Là gì cũng ngàn sau

Giọt nắng vờn ánh sáng

Vi trần vút lên cao

 Bay đi đến từ đâu

 Ở đây có bao lâu

 Cuộc đời là như thế

 Ngủ vùi trên hạt châu

Thời gian đã đi qua

Đền đài và cỏ hoa

Con người và muôn vật

Đến rồi lại cách xa

 Đi theo gió mười phương

 Bềnh bồng trong sắc hương

 Lung linh trong giọt nắng

 Nơi nào là quê hương

Nơi nào là quê hương

Nơi nào là thân thương

Nơi nào ta từng đến

Vui buồn như mù sương



Nhớ mẹ


Bàn tay êm ái, đôi bàn tay

Lòng thương của mẹ hiện tròn đầy

Hồng thắm đôi môi hiền ánh mắt

Nụ hôn sưởi ấm giấc ngủ say

 Thời gian mài miệt tóc hoa râm

 Thương con kỳ vọng mẹ âm thầm

 Gầy guộc đôi tay mờ ánh mắt

 Mẹ là thực thể của tháng năm

Nhắm mắt lại tìm sâu dĩ vãng

Tìm những gì đời mẹ đảm đang

Yêu thương con, mẹ quên tất cả

Khổ đong đầy, nhẹ tiếng thở than

 Chắp tay lên hãy chắp tay lên

 Và nhủ lòng đừng bao giờ quên

 Đóa hoa hồng cài trên tim áo

 Để hiểu rằng tình mẹ mông mênh


Thanh Trí Cao

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn