Khúc Thiền Ca Ngạt Ngào

07/09/20199:08 CH(Xem: 41)
Khúc Thiền Ca Ngạt Ngào
22-Khúc thiền ca ngạt ngào

 

Trên lối về lắng đọng, sắc màu tâm cảnh, lòng người thiên nhiên, cảm xúc tư duy. Có còn là những phong ba bão tố, trăn trở cùng năm tháng, có còn là những cung đàn trổi nhịp, dòng chuyển lưu của kiếp nhân sinh, có còn là những tao ngộ trên muôn vạn lối đi về của nghiệp quả số phận, có còn là những tin yêu chứa chan hy vọng, hoa nở một trời bình yên?

 

Thơ Thanh Trí Cao, tung bay gọi mời trên từng con chữ, tỏa hương phủ bóng trên lộ trình tỉnh thức, đưa ta về vùng trời êm ả gió mát trăng thanh, vượt từng nỗi đợi mong, đêm ngày hoàn thành lý tưởng giác ngộ. Và còn đó vẫn còn đó, dòng thức giác sâu lắng trỗi dậy soi sáng con đường ta đi, góp nhặt hành trang ta mang theo, muôn vạn lối đăng trình trên nền trời mênh mông sương lạnh. Vỗ về tưới mát dịu xoa niềm thương đau muôn thuở, thắp sáng lối mòn tâm thức, vực dậy niềm tin yêu mãnh liệt, an ủi xẻ chia buồn đau vây quanh thổn thức. 

 

Con người ấy, tâm tư ấy tuệ giác ấy, vẫn đêm ngày cưu mang gánh vác từng trọng trách, miệt mài lo lắng đủ đầy không hề ngưng nghỉ, ngược xuôi, xuôi ngược vuông tròn trăn trở, dâng hiến cho đời tấm lòng tâm đạo, hết dạ thủy chung tôn thờ, cùng hạnh nguyện dưỡng nuôi cao cả.

 

Em lắng nghe chim hót

Khúc Thiền ca du dương

Một tâm hồn tỉnh thức

Hiểu biết và yêu thương”

 

Lắng nghe tỉnh thức, hiểu biết và yêu thương, chừng đó với chừng đó thôi, nếu chúng ta biết cách thực hiện thường xuyên, thì cũng đã đủ làm cho dòng tâm thức trong ta nở hoa tươi đẹp, tăng trưởng đạo nghiệp giác ngộ, mang lại giá trị và ý nghĩa rất thiết thực ngay từ đời sống hiện tạị nầy. Đó là chất liệu kết nối hòa quyện tương tác, tạo nên một con người hoàn hảo, một nhân cách cao cả, và một tấm lòng tràn đầy chân thiện mỹ, sự có mặt của hạnh phúc và an lạc là điều tối cần.

 

Mây chiều lững thững về bên núi, dòng sông xưa con đò củ ánh chiều tà, mặt trời đi ngủ, mặt trời thức dậy, ngủ và thức, lên và xuống, thiên nhiên vẫn tuần tự vận hành nhắn bảo. Đóm lửa soi tàn cuộc trong ta tắt lịm tự bao giờ, từ dạo chiếc lá vàng rơi chơ vơ lạc lõng, buông mình xuống nền đất lạnh, nỗi buồn miên man gặm nhắm trên mỗi bước đi. Gió cuốn mây trôi, đồi vẫn xanh nước vẫn chảy, sự bình thản tịch lặng của tâm hồn, khép lại những phiêu bồng lãng tử tháng ngày qua.

 

“Mặt trời ngủ hôm nay lạnh ngắt

Nhớ hay không một thuở lá vàng

Người khuấy động quyền năng khép kín

Và bước đều những bước hiên ngang

 

Thành hay bại trò đùa huyễn mộng

Vòng tay này vũ trụ bao la

Có ai hiểu nỗi buồn lữ khách

Khát vọng này không thể phôi pha

 

Cười ngạo ngễ ngỡ đời quen thuộc

Áo trời xanh gợi cảm phiêu bồng

Những biến cố đã thành huyền thoại

Người qua đò lưu luyến dòng sông

 

Ai bỏ lại nắng vàng ở đó

Đồi vẫn xanh thông rít vi vu

Nghĩa vô nghĩa hay đời bất nghĩa

Niềm tự hào vóc dáng hoài Thu”.

 

Từ nghìn xưa cho đến nghìn sau, tiếng khóc đó nụ cười đó vẫn cứ thi nhau trêu chọc trên lối về cô tịch, rồi nghìn xưa cho đến nghìn sau cũng giọt nước mắt đó, nỗi buồn đó len lõi trú ngụ vào từng tâm thức. Rồi lại nghìn xưa cho đến nghìn sau, cũng bấy nhiêu thương nhớ vơi đầy ngập lối, phút ly biệt não lòng, cõi trầm luân lưu lạc lênh đênh vạn nẻo mù khơi. Tìm đâu lối về chốn cũ dạo quanh lối mộng, còn đâu nẻo xưa gác lại, vượt non cao núi thẳm về chốn không cùng, đâu rồi tử sinh huyễn mộng ta bà một thuở rong chơi? Ôi! Thời gian không gian, con nước xoay vần xuống lên, đò xưa bến cũ đợi mong, con đường thênh thang lộng gió, lối về hoa nở ngõ về muôn thuở, hành trang đếm bước.  

 

Và đây, cái tâm cảm phiêu bồng siêu thoát đó, cái phút giây cao hứng dạt dào bất chợt đó, được nhà thơ Thanh Trí Cao trao gởi:  

 

“Nghìn xưa cho đến, nghìn sau ấy

Tiếng khóc tiếng cười giữa biển khơi

Chan chứa biết bao tiềm thức cũ

Hải đảo ân tình chuyện đầy vơi

 

Thôi ngần ấy cũng là vĩnh cửu

Bấy nhiêu kia để hiểu uy danh

Vài chứng tích trở thành huyền thoại

Âm hưởng này man mác trời xanh”

 

Chiếc chìa khóa qua cầu sanh tử

Người quán thông hạnh nguyện từ bi

Tâm vô uý ung dung tự tại

Lúc trở về - đồng nghĩa ra đi”

 

Chiếc chìa khóa nào mở ra chặng đường sanh tử, ý lực nào vượt qua chướng duyên nghịch cảnh, khổ đau vô thường sinh già bệnh chết.  Con đường ray rứt oái ăm ly biệt đó, ai trong chúng ta rồi cũng phải lần lượt bước qua, hùng dũng hiên ngang tiến bước, đắn đo lo sợ rụt rè, đàng nào rồi cũng phải bước. Cuối cùng thì cũng phải đi, thi nhau mà tới, trước sau cũng phải đi qua, không còn cách nào lối nào, ngoài trừ phải đương đầu trực diện, bằng lòng vượt thoát, hoán chuyển đổi thay. Và đây, cách nhà thơ Thanh Trí Cao trao cho ta chiếc chìa khóa “Quán thông hạnh nguyện từ bi” và còn nữa “Lúc trở về - đồng nghĩa ra đi”.

 

Hình ảnh mẹ Quán Thế Âm, tiếng gọi yêu thương ngọt ngào trìu mến, chở che bảo bọc đàn con thơ dại, còn đang chìm đắm trong ngút ngàn thống khổ, vẫy vùng lặn hụp trong biển tham dục si mê, còn đang quờ quạng trong đêm trường mịt mùng tăm tối. Mẹ ơi! Nguyện cầu mẹ chỉ lối soi đường dẫn dắt chúng con, tưới dòng nước thanh lương dập tắt lửa phiền, xoa dịu niềm đau nổi khổ của chúng con. Chúng con biết, phải biến thương đau thành năng lực bi mẫn, phải biến nguyện cầu xin xỏ van xin, thành ngọn đuốc trí tuệ quét sạch màn đêm tăm tối. Chúng con biết, cần phải nuôi dưỡng lòng từ bi trong con thường xuyên phát khởi lớn mạnh, gieo rắt ban trải hạt giống lành yêu thương đến muôn nơi, biết lắng nghe tiếng than thở kêu cứu khổ đau của muôn loài ra tay cứu độ.

 

“Mẹ hiện thân bình minh rực sáng

Bất hạnh nào tưới tẩm yêu thương

Mẹ cảm ứng theo lời khấn nguyện

Mẹ hóa thân ánh mắt trùng dương”

 

Hồn thơ lời thơ, ngôn ngữ tự nhiên, ngôn ngữ tỉnh thức, cứ thế thi nhau tuôn trào thi nhau hóa thân, thành hạt nắng sưởi ấm cõi lòng tái tê hôm nay và mai sau. Hóa thành giọt mưa tưới tẩm tin yêu cho nguời  mất phương lạc hướng, đơn côi trống vắng , hóa thành suối nguồn vi diệu tắm mát não phiền trong thế giới thống khổ phủ vây. Hóa thành ông lái đò đưa người vượt bến mê tìm về nẻo giác, trở về tình quê chốn xưa một thuở.

 

“Và cứ thế hồn thơ chảy mãi

Muôn cỏ hoa tưới tẩm tình người

Người nghệ sĩ hay người tu sĩ

Mặc cho tình thời thượng đầy vơi

 

Rồi hôm đó uống trà giao hữu

Vẽ hướng đi một chuyến trở về

Mô hình ấy chính dòng nhân bản

Có tình nào đẹp hơn tình quê”

Còn nữa, lời ca vỗ cánh tung bay trên lối về hiện thực, níu không gian thời gian, đùa nắng dạo mây cho đời thêm hương sắc, cho não phiền đau khổ thôi ghé lại vụt bay, cho bàn tay độ lượng bao dung vỗ về, cho tình người nở hoa sưởi ấm, cho gió cuốn mây trôi vết hằn năm tháng, cho gió nhẹ đong đưa nụ cười rạng rỡ, cho chuông đại đồng xé tan niềm tục lụy thoáng vô thường.

 

 “Phong thái đẹp nụ cười rạng rỡ

Bàn tay nào độ lượng chuyển trao

Những hạt nắng êm đềm le lói

Con chim oanh làm rụng cánh đào

 

Gió lay nhẹ khung trời quá khứ

Tình của người hoa nở bao dung

Hương của ngọc mong manh huyền thoại

Bước chân nào lãng tử ung dung

 

Điểm cứu cánh lạnh lùng băng tuyết

Níu không gian đùa nắng cho vui

Trên đỉnh núi tiếng cười thiên cổ

Mây cuốn trôi vết tích bùi ngùi

Ngôi cổ tự rêu phong ẩn dật

Chuông Đại Hồng vang vọng rừng hoang

Ai bày tỏ ngữ ngôn sơ ngộ

Đá cưu mang chứng tích vàngson”

 

Phong thái cốt cách, cùng bản chất  cao đẹp ấy, không dễ dàng ngày một ngày hai, thời gian ngắn có được, nó vốn đã được un đúc tô bồi rất lâu, từ trong chủng tử huân tập, trở thành chất liệu nuôi sống thân huệ mạng. Lời thơ tuôn chảy miên man, dòng thức giác gởi trao bất tận.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn