- Đóa mai vàng - Nguyễn thị Mắt Nâu

07/02/201312:00 SA(Xem: 5482)
- Đóa mai vàng - Nguyễn thị Mắt Nâu


ĐÓA MAI VÀNG 

 

Nguyễn Thị Mắt Nâu

 

Đường dừng lại một giây, rồi thong thả len lỏi trong rừng mai. Gọi rừng cho xôm chứ thật ra vườn mai chừng non trăm gốc. Mai đủ cỡ lớn nhỏ và đủ tuổi, gốc nào cũng khỏe mạnh đầy sức sống. Tháng mười rồi, người ta bắt đầu tỉa xén, phân loại và bón thúc để kịp mang ra chợ tết. Những lá mai xanh rì rào trong nắng, người chủ vườn nhặt bỏ từng chiếc lá già vàng cỗi và nâng niu từng chiếc lá xanh. Những lá bị sâu đục lỗ chỗ được ngắt bỏ, Đường thơ thẩn nhìn ngắm sinh hoạt âm thầm của khu vườn mai rơp mát. Người chủ vườn lặng im làm việc, Đường thảnh thơi ngắm nhìn mai. Bỗng một cánh chim sà xuống, mổ nhanh một nụ hoa đang nở, một đóa mai nở sớm gần đó rụng một cánh rơi xuống đất. Đường cúi xuống lượm nó để trên lòng bàn tay. Cánh hoa mong manh, Đường nhìn thấy rõ đường gân nhỏ trên cánh hoa , màu vàng như chuyển động giữa lòng bàn tay Đường trong màu nắng hanh vàng – Trong khoảnh khắc, quá khứ hiện về trong cánh mai nhỏ xíu…

 

 Đường là sinh viên mỹ thuật. Yêu hoa, thích vẽ hoa , thích những gì mong manh tươi sáng. Và trong kỳ thi cuối, Đường đã được Thu, em gái của Sự bằng lòng đứng làm người mẫu cho Đường vẽ. Thu với mái tóc ngắn, dầy và mềm rũ, hôm ấy đã cài một đóa mai vàng trên tóc. Màu hoa vàng nổi trên mái tóc óng mượt như nhung, sao đẹp lạ. Đường đã ngẩn người trước sắc thái thanh thoát hồn nhiên đẹp như trong mộng ấy, chưa kể tay Thu còn nâng một nhánh hoa mai và chúm môi hôn lên môt bông hoa xòe nở.

 

Đường vẽ trong xuất thần, quên thời gian, không gian, quên cả chung quanh, và nhờ bức tranh sống động tuyệt vời được Thu làm người mẫu, Đường đoạt giải danh dự hôm ra trường.

 

 Đường không thể nào quên màu nắng chan hòa rực rỡ hôm ấy, màu môi hồng nhạt của Thu kề sát màu vàng rực rỡ của đóa mai vàng, bối cảnh sau lưng là nền trời xanh ngắt. Đôi mắt Thu long lanh màu hạt dẻ, trong như hạt thủy tinh…. Bây giờ trong vườn mai, mường tượng lại tất cả, Đường vẫn thấy xúc động và run rẩy từ trong trái tim lan ra thân thể, hòa nhập vào không gian im vắng của vườn mai dịu nắng cuối năm như hôm nay. Những tia nắng nhạt đi, bước chân Đường thơ thẩn và người chủ vườn lặng lẽ chia sẻ sự sống với những cành mai dưới sự chăm sóc hàng ngày của ông.

 

 Bức hình vẽ Thu với đóa mai vàng năm xưa, tác giả và người mẫu cùng đứng bên giá vẽ có đặt tấm tranh linh động, được treo trong phòng Đường từ đấy, và trong phòng chỉ duy nhất môt bức tranh ấy mà thôi. 


 Có lần nhìn bức tranh, Đường bảo Thu :

- Nhờ có bức tranh thần kỳ này, mà phòng tôi có sức sống hẳn ra.

Thu nhí nhảnh nghiêng đầu nhìn Đường châm chọc:

- Ai chẳng biết anh là tay vẽ tài hoa.

Đường đỏ mặt:

- Không, tôi muốn nói… nhờ có cô người mẫu, cực kỳ linh động và xinh đẹp.

 

 Lần ấy, Đường tưởng mình có đủ can đảm để tỏ tình với Thu, nhưng rồi nhìn Thu tinh khiết quá, Đường lại đành nuốt xuống và chờ. Chơi thân với Sự và thầm để ý em gái bạn. Có lần Đường thấy một người anh của bạn Thu đưa Thu về đầu ngõ, Đường suy tư vương vấn mấy ngày. Thu thì như con chim oanh buổi sớm. Đường nhủ thầm mình “ Khổ thế, nói ra thì khó, không nói thì nguy”. Để rồi bao năm tháng đi qua, Đường vẫn chỉ là người anh tài hoa, chịu khó chiều cô em gái hồn nhiên của bạn. Sự nhiều lần nhắc bạn “Mày liệu đấy, tao không bảo đảm gì đâu.”

 

Thế rồi một buổi chiều, chiều 20 tết, hai anh em Sự đến. Sự thì nghiêm trang, Thu nhỏ nhắn trong màu áo hoa đào, má Thu ửng màu như thoa phấn, Thu vừa gần gũi vừa xa cách mong manh. Họ đến tặng Đường chậu mai chưng tết. Chậu mai chi chit nụ và lơ thơ lá, Thu tíu tít dặn dò:

- Còn 10 hôm mới Tết, anh nhớ thăm chừng độ nở của nụ hoa rồi hãy tưới. Tưới nhiều hoa nở chưa kịp tết. Tưới nhiều sẽ nở sớm, tưới ít thì nở muộn. Anh ráng canh sao cho hoa nở đúng vào mùng một, hên suốt cả năm. Anh ráng nhé, mùng một em qua, lấy lì xì và ngắm hoa mai nở …

 

 Sự chẳng nói gì, ánh mắt anh chùng xuống, ngồi một lúc, đôi bạn bắt tay nhau từ giã. Dáng Thu nhanh nhẩu đi cạnh Sự ra về. Thu đi rồi, Đường vẫn lẩm nhẩm bài học vỡ lòng về tưới nước cho hoa mai nở. Anh thầm nhủ sẽ cho Thu một ngạc nhiên thật lớn về bài học vỡ lòng về tưới hoa mai. Ánh mắt Thu sẽ tròn vo khâm phục và bàn tay Thu nhanh nhẹn nhận gói lì xì mà anh đã cất công đổi những đồng bạc mới vuốt ve để vào trong đó.

 

 Mùng một, hoa mai nở vàng sáng một góc nhà, tất cả các nụ nở đều, mầm lá non lưa thưa mơn mởn.


Rồi mùng hai, mùng ba … Đường ngắm hoa mai, lịm đi trong cái se se lạnh của buổi sáng còn vương mùi Tết. Gói hạt dưa mua đãi anh em Thu chưa mở, phong bao lì xì mà anh dự định trao cho Thu kèm theo lời nói tỏ tình đứng đắn…. Nhưng không bao giờ nữa, tất cả đã muộn màng.

 Tờ thư ngắn ngủi với vài dòng Thu viết vừa nhí nhảnh pha chút u buồn, Đường vừa nhận được:

 

Cali. tháng 02 năm 1983.

 Anh Đường,

 Em không ngờ tối 20 tết đó lại là buổi tối ba chúng ta gặp nhau lần cuối. Vì một lý do bất khả kháng, chính em cũng rất không ngờ… Thế là em lỡ dịp qua nhà xem hoa mai anh nở đúng ngày mùng một tết. Em tin là hoa nở đúng vào ngày tết…. Anh vẫn nợ em một gói lì xì nhé…. Anh Sự theo ba em qua Úc, em về với mẹ ở Cali. Trời Cali đang lạnh. Xứ người ta đẹp lắm, Cali đông người Việt….Nhưng chẳng có mai vàng!!.

 

 Nguyễn Thị Mắt Nâu


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn