- Lòng Mẹ - Diệu Trí

14/09/201112:00 SA(Xem: 8203)
- Lòng Mẹ - Diệu Trí


Lòng M


Diệu Trí 


Mùa Vu Lan báo hiếu lại trở về. Chúng ta cũng biết, từ xưa đến nay đã có bao nhiêu giấy mực của nhiều văn thi sĩ đã ghi chép, diễn tả không biết bao nhiêu cho đủ để ca tụng lòng mẹ, như bài hát của Y Vân:

 Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào!

 

Thế nhưng biển Thái Bình tuy bao la nhưng còn có bến bờ, song tình mẹ thì không thể nào có giới hạn được.

Tình thiêng liêng cao cả của cha mẹ cho con, công mẹ mang nặng đẻ đau, ẵm bồng săn sóc, cha cực nhọc làm việc để nuôi nấng gia đình, lo áo cơm, dạy dỗ con nên người.

Tháng bảy ngày rằm trăng tròn báo hiếu, dù ở đâu, hoàn cảnh nào, phận làm con phải biết báo đáp công ơn cha mẹ. Tình mẫu tử cao quý của mẹ đã cho con kể từ khi bắt đầu thọ thai cho đến ngày khai hoa nở nhụy thật cực khổ muôn phần, như trong một đoạn kinh tôi còn nhớ trong kinh “Báo ân phụ mẫu”:

 Mẹ sinh con cưu mang 10 tháng

 Cực khổ dường gánh nặng trên vai

 Uống ăn chẳng đặng vì thai

 Cho nên thân thể hình hài kém suy

 Khi sanh sản hiểm nguy chi xiết

 Sanh đặng rồi tinh huyết dầm dề

 Ví như thọc huyết trâu dê

 Nhất sinh thập tử nhiều bề gian nan

 Con còn nhỏ phải lo săn sóc

 Ăn đắng cay bùi ngọt phần con

 Phải tắm phải giặt rửa trôn

 Biết rằng dơ dáy mẹ không ngại gì

 Nằm phía ướt con nằm phía ráo

 Sợ cho con ướt áo ướt khăn

 Hoặc khi ghẻ chóc khắp thân

 Ắt con phải chịu muôn phần thảm thương

 Trọn ba năm bú nương sữa mẹ

 Thân gầy mòn nào nệ với con….


Mẹ hy sinh thân mình khi con còn tấm bé, mẹ mang thai mười tháng nặng nề mệt nhọc, biếng ăn, thiếu ngủ, khi sinh con ra lại hao mòn máu huyết, ba tháng đầu cực khổ muôn phần, dùng sinh lực bằng sữa mẹ để nuôi con, còn phải giữ gìn sạch sẽ, giặt đồ dơ dáy cho con, khi ngủ mẹ phải nhường chỗ khô ráo để con không bị lạnh, những khi con đau ốm mẹ chong đèn cùng cha lo chạy chữa.

 Khi khôn lớn cha mẹ phải sắm sửa áo quần sách vở để cho con đến trường, cố gắng làm việc để lo cho con ăn học cho nên người, để sau này thành một người tốt giúp ích cho xã hội.

 Do tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ như thế, trong ca dao Việt Nam có câu:

 “Lên non mới biết non cao

 Nuôi con mới biết công lao mẫu từ”.

 

Khi có mẹ ở bên cạnh, chúng ta luôn luôn hưởng trọn vẹn tình thương của mẹ, ở trong vòng tay che chở vỗ về của mẹ một cách tự nhiên, không để ý đến sự hi sinh của mẹ luôn yêu thương bảo vệ vào nuôi nấng con nên người.

 

Là con trai mẹ khuyên răn phải luyện chí làm trai, học hành giỏi; nếu là gái thì mẹ quan tâm nhiều hơn, dạy dỗ đủ điều từ lời ăn tiếng nói, cách cư xử cho đúng công dung ngôn hạnh. Khi lớn khôn trưởng thành, ở xa vòng tay của mẹ và tạo lập một gia đình cho đến khi lại được làm cha làm mẹ thì tình thương lại trút cho con một cách tự nhiên không tính toán, và tất cả cha mẹ trong thế gian này đều như thế, cho nên có câu “Nước mắt chẩy xuôi” là vậy.

 

Bởi thế, người con hiếu thảo lúc nào cũng trọn lòng thương kính cha mẹ, khi cha mẹ còn tại thế nên sớm hôm thăm hỏi, đem biếu các thức ngon vật lạ, đồ dùng cần thiết, cha mẹ còn mạnh khỏe nên đưa đi chơi các nơi, đi chùa, khuyên cha mẹ làm nhưng việc phước thiện, hướng tâm quy Phật. Khi cha mẹ đau yếu luôn chăm nom, thuốc men, cơm nước phụng dưỡng. Nếu chẳng may cha mẹ đã qua đời, chúng ta nên ăn chay niệm Phật và thỉnh chư tôn đức cầu siêu, tụng kinh ít nhất là 49 ngày, đồng thời làm việc bố thí cúng dường để hồi hướng cho cha mẹ.

 Lòng hiếu kính sẽ được soi sáng bằng niềm tin chân thành và đức hạnh đề chuyển hóa kiếp người .

 Riêng tôi nhớ mãi câu:

 Mẹ già như chuối ba hương

 Như xôi nếp mật, như đường mía lau.

 

Chuối ba hương thơm ngọt tinh khiết, xôi nếp mật dẽo, mềm, thơm, bổ dưỡng; sữa mẹ thơm ngọt như đường mía lau vậy. Công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ rộng lớn bao la ví như trời biển, phận làm con ta phải đáp đền.

 Phàm là người, nhất là người Phật Tử, bất cứ sống ở đâu chúng ta cũng không thể quên được ngày lễ Vu Lan báo hiếu tưởng nhớ đến cửu huyền thất tổ, cha mẹ hiện tiền hoặc quá vãng.

 

Tôi còn nhớ một đoạn cuối của một bài ca tâm sư của người cài hoa trắng trong ngày lễ Vu Lan:

 “… Mẹ hiền ơi mùa Vu Lan đã về rồi, người ta đang say cùng đời: hoa hồng đỏ thắm trên môi, còn mình con lang thang nhặt cành hoa trắng, nghe cay đắng trên môi, tìm về tâm hồn. Đời mất vui khi mẹ không còn – Vu Lan về! Hoa hồng người ta cài sắc áo hồng tươi, riêng con cài hoa trắng, màu xót thương - Mẹ ơi nhớ khôn lường và ai mang đóa hoa hồng, tủi phận mình màu trắng đơn côi….”

 

Mất mẹ rồi ai mà không đau xót, nhưng khi mẹ mất con thì thật là nghiệt ngã, vô cùng đau khổ như khi con mất mẹ. Điều này tất cả những ai đã là mẹ không bao giờ muốn và rất sợ khi lá xanh rụng xuống mà lá vàng vẫn còn trên cây.

 

 Cách đây mười bốn năm, tôi đột nhiên mất đứa con trai thân yêu. Lúc đó đầu óc tôi như quay cuồng. Con mất rồi, ôi đau đớn quá! Khi con tôi đột ngột ra đi, sự đau khổ quá bàng hoàng, quá bất ngờ đã dâng lên tột cùng. Con bỏ mẹ thật rồi sao? Mẹ sẽ sống thế nào đây, sống làm gì khi đã mất con rồi? Đời mẹ từ đây vô nghĩa, đường đời còn lại đầy đen tối, lối về đã mất ánh trăng soi, niềm hạnh phúc của mẹ đã bị sợi dây oan nghiệp cắt đứt núm ruột của mình! Mẹ còn gì để sống? Làm sao con có thể ra đi dễ dàng như vậy?

 

Đã mười bốn năm rồi mà tưởng chừng như mới mất con ngày hôm qua, để hôm nay mẹ nhớ con mà ghi lại những điều đau khổ này.

 

Rồi từ đó, tôi mới nhận biết cuộc đời là khổ não và quá ngắn ngủi, nên hướng về Tam Bảo để tìm nơi nương tựa cho chính mình, và một lòng cầu nguyện cho con.

 

Đã nhiều năm qua, khi chùa Bảo Quang dọn về địa chỉ mới này, tôi được thầy Viện chủ cho phép thỉnh Đại Hồng Chung, nên tôi đã phát tâm trì chú, tụng kinh niệm Phật, cầu nguyện chư Phật tiếp dẫn các hương linh được sớm siêu sinh Tịnh Độ, trong đó có ông bà cha mẹ và đứa con yêu quý nhất đời tôi. Ngoài tôi ra, trên thế gian này cũng có rất nhiều bà mẹ khác cũng đau lòng về nỗi mất con.

Vẫn biết rằng sinh, lão, bệnh, tử không chừa một ai khi vô thường đến, nó luôn luôn ở cạnh chúng ta, nhưng khi mùa Vu Lan về tôi đã mất mẹ và cũng mất con nên đã mặc áo mầu đen và cài hoa trắng, trắng cả cuộc đời với hai bàn tay nắm với hư không.

 Tôi không phải là văn -thi sĩ, nhưng nhân mùa Vu Lan về nên xin mượn mấy dòng này, để nói lên tâm trạng, đau lòng của người mẹ khi mất đứa con trai yêu dấu. Kính mong quý vị hoan hỷ bỏ qua những lời lẽ không được suôn xẻ.

 Mẹ biết con đi chẳng trở lại

 Sao còn thương nhớ mỗi canh khuya

 Đôi đường cách biệt chia đôi ngả

 Chẳng thấy con về lòng xót xa

 

 Con đi mẹ gói tròn thương nhớ

 Nuốt lệ âm thầm chẳng khóc la

 Lá vàng vẫn dính cành cây cả

 Một lá xanh rơi giữa sân nhà

 

 Nghĩa mẹ ơn cha chưa đền trả

 Sách đèn sớm tối con từ giã

 Sự nghiệp bao la đành bỏ cả

 Tuổi đời 24 đẹp như hoa

 

 A Di Đà Phật kinh cầu nguyện

 Niệm Phật Di Đà mẹ thiết tha

 Con về nước Phật tu thành đạo

 Ta Bà cõi tạm thôi chớ qua

 

 Thấu hiểu được giáo lý nhà Phật : “vô thường” không hẹn cùng ai và cũng không phân biệt trẻ già lớn bé, đều đến theo nghiệp lực mỗi người.

 

“Sanh Lão Bệnh Tử” cửa ải ấy không ai tránh khỏi, đã là người sống trong cõi Ta Bà này phải chấp nhận bởi vì Đức Phật đã có dạy: “Hữu sinh, hữu hữu tử…” – có sinh ra ắt có tử.


 Mùa Vu Lan, PL 2555-2011

 Diệu Trí   
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn